Mặt trời ngày đông cũng rất ấm áp, làm người ta lười biếng.
Cách đó không xa, một hàng lá ngô mọc ra lởm chởm như móng vuốt.
Tô Hạ hít hít mũi, hốc mắt phiếm hồng.
"Em biết năng lực của em nhỏ bé, nhỏ đến nỗi chỉ vạch trần chân tướng sự việc thôi mà cũng phải trả giá thế này, nhưng mà em không hối hận."
Kiều Việt: "...Anh tự ý rồi."
Sau khi Tô Hạ gặp chuyện không may, anh quả thật cũng có chút không được bình tĩnh, nhất là sau khi biết được ý đồ của Trần Sinh.
Anh có thể liên hệ với Lục Lệ Ngôn, là muốn bảo vệ cô gái nhỏ của mình, bọn họ nói điện thoại Tô Hạ reo không ngừng, mà hai phần ba trong số đó là điện thoại của chủ biên.
Anh do dự quay về, đã hiểu hết rồi.
Lục Lệ Ngôn chuẩn bị chuyển Tô Hạ sang tổ giải trí, có điều cũng không nói ra chuyện người đi châu Phi phỏng vấn cũng đổi.
Kiều Việt cảm thấy để Tô hạ vui vẻ cũng tốt, ít nhất sẽ không đắc tội với người khác như bây giờ. Hai người đàn ông rất ăn rơ với nhau, việc này liền quyết định như vậy.
Nhưng hiện ta, xem ra hơi vội vàng quá rồi.
Thấy Kiều Việt cúi đầu, Tô Hạ lầm bầm nói: "Biết sai chưa?"
Phiếm mắt cô hồng hồng, giờ lại ngước đầu lên, cằm trắng lộ ra, bộ dạng đáng yêu giống như tiểu hồ ly.
Ánh mắt anh lưu lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn đó, ngây người một hồi: "...Ừ."
"Vậy anh phải đền bù cho em."
"Được."
"Em bây giờ rất giận, muốn chơi một chút cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645979/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.