Kiều Việt nói chuyện với nhạc phụ xong mới trở lại, về phòng liền phát hiện Tô Hạ một mình ngồi bên cửa sổ, cả người như bị rút hồn, đáng thương ngồi đó.
"Làm sao vậy?" Anh vừa đóng cửa lại liền tiến lên, còn chưa kịp nói thêm lời nào, cô đã đem mặt buồn bực chạy về phía mình.
Kiều Việt vô thức mở rộng hai tay, tùy ý đem mặt cô vùi vào ngực mình. Vạt áo bị nắm chặt, có thể cảm giác được Tô Hạ đang run rẩy.
Không mất bao lâu, trước ngực ướt một mảng, cô đang khóc.
Vì sao lại khóc?
Nước mắt cô dính vào da anh, lòng Kiều Việt như lửa đốt.
Anh đợi một lúc, chờ sau khi Tô Hạ thút thít xong, mới nâng khuôn mặt của cô gái nhỏ lên, con ngươi rất tối: "Tại sao lại khóc?"
Tô Hạ thút thít: "Châu...Châu Phi..."
"Từ từ nói."
"Em không được đi..." Nước mắt cứ rơi khiến gương mặt cô mếu máo.
Cô vừa nhìn thấy Kiều Việt giống như đã tìm thấy chỗ dựa, trong nháy mắt cảm thấy rất ủy khuất: "Đơn của em bị từ chối rồi."
Thì ra là vì cái này.
Cuối cùng hiểu được chuyện gì xảy ra, Kiều Việt vỗ vỗ lưng cô, thấy cô khóc rất dữ, nhịn không được đem kéo người này vào trong lòng.
"Không khóc nữa, nếu em thật sự muốn đi, anh sẽ nghĩ cách giúp em."
Hốc mắt Tô Hạ rất đỏ, ngửa mặt nghẹn ngào: "Cách gì?""
Kiều Việt cười khổ: "Để anh suy nghĩ đã."
Cô lấy tay lau nước mắt, vừa rồi khóc mặt đã ướt hết, càng lau tóc mai càng dính vào bên trên.
Trên gương mặt cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645981/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.