Đi từ thành phố N đến thành phố D, Kiều Việt chỉ mất 4 giờ.
Đến bệnh viện thành phố vào khoảng 3 giờ, trực tiếp đi vào khu nội trú.
Tòa nhà được xây dựng vào những năm 90, kiến trúc bên trong cổ xưa, vách tường hai bên sườn hành lang vẫn sơn màu xanh rêu truyền thống, dưới ánh đèn trắng lại lộ ra vẻ ảm đạm.
Bên trong rất bức bối.
Vì bây giờ đang là mùa đông, người nhà bệnh nhân lo lắng mở cửa sổ sẽ khiến bệnh nhân cảm lạnh, cho nên không khí bên trong chỉ có mùi thuốc khử trùng nồng nặc, ngoài ra còn có một số mùi ngột ngạt khác.
Một bên hành lang là giường bổ sung tạm thời, hành lang nhỏ lại càng chật hẹp hơn.
Những người đó sắc mặt nhợt nhạt nằm trên giường truyền dịch, có người cuộn mình lại, cánh tay quấn thạch cao.
Kiều Việt đảo mắt qua những khuôn mặt này, bước chân đi nhanh hơn.
Tới phòng 63 rồi.
Ngọn đèn phía sau chiếu bóng anh in lên cánh cửa, tay nắm cửa có phần rỉ sét, bên trong dường như có tiếng người nói chuyện, âm thanh xa lạ mà ầm ĩ.
Kiều Việt dừng trước cửa một lúc, sau đó mới chậm rãi đưa tay ra.
Nhưng còn chưa kịp đụng tới, cửa đã có người mở ra.
Một dì lớn tuổi mặt mày tươi cười quay đầu lại phía trong nói: "Chờ chút dì đi đun ấm nước."
Quay đầu lại liền phát hiện một người đàn ông rất cao, bộ dạng xuất chúng nhưng vẻ mặt rất nghiêm túc đang đứng ở cửa. Bà hoảng sợ, lấy tay đè ngực: "Đến thăm bệnh à?"
"Vâng, giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645975/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.