Tiễn người của công ty bảo hiểm cử đến về xong là đã hơn 10 giờ, tọa đàm của Kiều Việt bên kia chắc còn chưa kết thúc
Tô Hạ vừa dọn đồ vừa nghĩ chồng nhà mình dáng người thẳng tắp đứng trong hội trường, anh chắc là ăn mặc rất chỉn chu nhỉ?
Áo sơ mi với quần tây, từ diện mạo tới dáng người không biết có thể làm mê hoặc bao nhiêu người.
Cũng không ngờ người ít nói như anh lại có thể đi tọa đàm? Trầm giọng nói mỗi một câu xong mọi người buồn chán nhìn màn hình chăng?
Xì
Càng nghĩ càng cảm thấy vui, thu dọn xong nằm lên giường lăn một vòng, lén lút bay đến thành phố N cho anh ngạc nhiên.
Đồ đạc không cần đem gì nhiều, dù sao ngày mai Kiều Việt cũng đi Châu Phi rồi, đợi anh đi rồi tự mình quay lại.
Tô Hạ càng nghĩ càng cảm thấy ý tưởng của mình rất tuyệt, vui vẻ đến mức không thể ngồi yên, lưng đeo balo trực tiếp ra cửa.
Nhưng cô vừa xuống tới dưới lầu, liền phát hiện một người đàn ông ở đối diện mình, ngồi trên bồn hoa cách đó không xa.
Lưng anh ta hơi khom xuống, mặc một chiếc áo khoác da đã lỗi thời, tóc tai lộn xộn, dưới chân là một đống tàn thuốc.
Tô Hạ nhìn một lượt, cảm thấy rất quen, lại đi thêm vài bước, anh ta vừa nhả khói thuốc vừa nghiêng đầu nhìn, khóe mắt có mấy chấm đỏ li ti làm cho lòng cô thầm kêu một tiếng, bắt đầu thấp thỏm.
"Phóng viên Tô."
Tô Hạ lùi về phía sau hai bước, xiết chặt túi trong tay: "Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645974/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.