Trên màn hình đen trắng đang là cảnh lôi kéo.
Mọi chuyện được phơi bày trước mắt, dù đã biết kết quả, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé bị ném trên mặt đất, sắc mặt Kiều Việt đã lạnh lẽo đến cực độ.
Anh xem một lần, xem tỉ mỉ từng chút một, từ đầu tới đuôi.
"Bác sĩ Kiều."
Kiều Việt quay đầu lại, nhìn về phía người đang tới.
"Chỉ có ba phút thôi, vậy có đủ không?"
"Cảm ơn."
Ba phút, vậy đủ rồi.
Người nọ đưa Kiều Việt vào căn phòng trống trải, do dự một chút: "Anh là bạn của Giang ca, chuyện này chúng tôi coi như không biết. Trần Sinh đã bị hỏi cung ba lần rồi, quả thật vẫn chưa phạt đủ, nhưng mà..."
Sắc mặt Kiều Việt không đổi: "Tôi hiểu rồi."
Trần Sinh được đưa vào, hai tay bị khóa, phát hiện trong phòng ngoài mình còn có một người đàn ông khác.
Anh ta đứng đưa lưng về phía hắn, một nửa thân người đứng trong bóng cửa sổ, tấm lưng rộng lớn nhìn rất mạnh mẽ, vừa nhìn qua là có thể cảm nhận được.
Hắn ta có chút phòng bị: "Sao vậy? Sở cánh sát lại có thủ đoạn gì mới à?"
Kiều Việt nghiêng đầu, dáng người vẫn cao ngất: "Đến giám định tinh thần."
Trần Sinh nhếch miệng cười: "Đúng rồi đúng rồi, kiểm tra đi, tôi chỉ là dân đen an phận thủ thường, lúc trước còn bảo làm y như trong báo, cái gì mà...giám định tâm thần phân liệt?"
Hắn ta nói xong, không có ai nói gì.
Trong phòng chỉ có một cái ghế dựa, một cái bàn.
Kiều Việt kéo ghế dựa ra, có điều tâm trạng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ga-cho-bac-si-kieu/645976/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.