“Tiên sinh?” đầu ngón tay của nhân viên thu ngân kia đúng lúc chạm vào tiền, có chút buồn bực ngẩng đầu lên nhìn Cố Dư Sinh.
Cố Dư Sinh giống như không nghe thấy tiếng cô ta gọi, lấy tờ tiền kia đưa lên trước mắt.
Tiền giấy đã cũ, chắc là do đã chuyền tay quá nhiều người, chữ viết trên đócũng trở nên mờ nhạt, nhưng hắn vẫn có thể nhìn thấy chữ rất rõ ràng.
Trên tờ tiền giấy có năm chữ rất đơn giản.
Nhưng hắn nhìn chăm chú những chữ trên mặt giấy, trong lòng đọc từng chữ một, trằn trọc đọc đi đọc lại nhiều lần, mới hoàn chỉnh ghép lại thành câu
“Tiểu Làm Tình, xin lỗi.”
Tiểu Làm Tình, xin lỗi…
Tiểu Làm Tình… Tiểu A trong thư có nói đến, thời cấp ba hắn đặt biệt danh cho cô là Tiểu Làm Tình…
Xin lỗi… hắn làm gì có lỗi với cô sao?
Nếu thật sự như Tần Chỉ Ái và Ngô Hạo nói, lúc cấp ba hắn và cô không quen thân, vậy tại sao hắn lại phải xin lỗi cô?
Còn nữa, sao hắn lại không trực tiếp xin lỗi cô mà lại viết lên tiền?
Chữ viết này là trò chơi từ nhỏ hắn đã biết, là mẹ của hắn chơi với hắn.
Mẹ hắn nói, nếu có gì không thể nói được với người quan trọng nhất trongsinh mệnh của mình thì viết trên tiền giấy, một ngày nào đó, có thể tờtiền giấy đó có thể đến tay của người kia.
Những năm gần đây, hắn chưa từng chơi trò này với ai.
Bởi vì cho tới nay, trong sinh mệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-yeu-100-ngay-manh-me-yeu-nhau-100-ngay/2019651/chuong-612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.