Lúc này đã cuối thu đầu đông, trời đã se sẽ lạnh. Nguyên ngồi trên xe lăn, thấp hơn Thế Anh cả một khoảng, thậm chí phải ngửa đầu lên mới có thể nhìn thấy mặt em trai. Nhưng khí thế của anh trong cuộc đối chọi giữa hai người này không hề kém cạnh. Đừng nói đến thua kém tuổi tác bối phận, bản thân Thế Anh cũng chưa va vấp nhiều như Nguyên, nên cậu chỉ có nụ cười rạng rỡ, uy hiếp người khác không hề có chút sức mạnh nào.
Nguyên lạnh nhạt nhìn Thế Anh, chẳng rõ đang nghĩ gì:
– Em đang cảnh cáo anh để bảo vệ chị dâu của em?
– Em không thừa nhận cô ấy là chị dâu của em. Cô ấy từng nói rằng cô ấy thích em, nếu không có anh xuất hiện thì ngày hôm nay em đã có thể giới thiệu Ngọc với người nhà rồi. Anh ở đâu chui ra thế, dùng một hôn ước từ thời xa lắc để ép cô ấy cưới mình. Đừng tưởng em không biết anh nghĩ gì?
– Cô ấy nói yêu em, chỉ dựa vào miệng em nói là xong à? – Nguyên cười khẩy.
– Nếu có cái gì thì sao?
Thế Anh đưa một tấm thiệp ra cho Nguyên, ánh mắt vẫn sáng rực như trời sao. Cậu luôn là thế, thiếu niên giàu sức sống và khí khái, không bình tĩnh được như Nguyên, nhưng cũng là… không già nua như Nguyên.
Trên tay cậu đang là một tấm thiệp màu hồng với những hình trái tim lồng vào nhau, dòng chữ trên trang giấy cực kỳ tinh tế, ngắn gọn: “Thượng lộ bình an. Mãi mãi chờ cậu trở về, cậu mãi mãi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ep-hon-lay-chong-tan-tat/2487447/chuong-20.html