Cả buổi sáng ở công viên giải trí thật mệt, tuy nhiên họ cũng chẳng chơi được nhiều trò là mấy. Đúng là sự sắp xếp 2 ngày tận hưởng mới đúng đắn làm sao. Vừa có thể chơi chậm rãi các trò, không vội nôn nóng, vẫn có thể nghỉ ngơi.
Duy Hạ bực bội ở trong lều khi mà không được theo cậu bạn thân của mình, anh đi đâu mà lâu không biết. Buổi trưa ăn cơm cũng chẳng thấy mặt, trong lòng khó chịu khi cứ nghĩ Phúc An và Mộc Hân tình tứ ở riêng.
"Chơi vui bé con nhỉ? "
Là tiếng của Phúc An! Duy Hạ mừng rỡ vội chạy ra ngoài, nhìn anh nắm tay cô trở về nơi lều nghỉ chân.
"Phúc An! "
Phúc An nghe Duy Hạ hỏi thì đưa mắt nhìn cô ấy, ánh mắt quan tâm, giọng điệu lo lắng hỏi:"Duy Hạ cậu sao rồi? Ổn chứ? "
"Tớ ổn rồi! Cậu chơi xong cả rồi à? "
"Ừ! Giờ bọn tớ định đi bơi! Cậu đi không? "
"Đi đi! "
Mọi người đều thay đồ bơi để ra ngoài khu trò chơi trượt nước. Phúc An suốt buổi đi đều cầm tay Mộc Hân không rời, dường như anh sợ mất cô, sợ một phút lơ đễnh cô lại bị người khác thay mình nắm tay.
Duy Hạ đi sau, ánh mắt hình viên đạn nhìn thấy chướng. Nhanh chân bước tới cố tình chen vào giữa, gỡ tay cô và anh ra:
"Phúc An! Tớ thích chơi cái cầu trượt ống nước lớn kia!"
"Vậy chúng ta cùng chơi đi! "_Phúc An tất nhiên không từ chối Duy Hạ, nhưng anh vẫn hỏi Mộc Hân muốn không:"Hân chơi cùng nhé? "
"Dạ! "
Duy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/153766/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.