Sau khi vòng quay kết thúc, ấy chính là 3 phút dài đăng đẳng khó chịu nhất của Phúc An. Anh nhanh chóng tháo dây an toàn đứng dậy, qua tháo dây cho Mộc Hân kéo cô đứng lên.
"Em đi theo anh! "
"Phúc An! Mình chơi tàu lượn siêu tốc đi! "_Duy Hạ chạy lại kéo tay Phúc An, muốn lôi kéo anh tách khỏi cô.
Gia Hào mặc kệ Phúc An đang nắm tay cô, khom người xuống, nhìn gương mặt đáng yêu của cô hỏi:"Bé con! Chúng ta cũng chơi tàu lượn siêu tốc đi! "
"Cô ấy sẽ đi với tôi! Mộc Hân đi thôi! "_Phúc An kéo Mộc Hân đi đến khu trò chơi khác.
Gia Hào nhìn cô bị anh thô lỗ kéo đi, ánh mắt chỉ hóa lạnh chứ không phản ứng gì thêm. Xoay bước, Gia Hào bỏ đi. Cho dù hắn có yêu thích cô như nào đi nữa, thì cũng không phá hay chen chân vào công khai cướp cô được. Hắn tôn trọng tình cảm của cô, tôn trọng hạnh phúc mà cô muốn hướng đến.
Mộc Hân hiện tại hắn sẽ cho cô tự do, vì hắn là người đến sau nên nhẫn nhịn, nhưng tương lai thì không chắc. Hắn không cho cô tương lai xa hắn một khắc, hắn sẽ có cách khiến cô trở thành của hắn. Chỉ là trước hết, hắn không cho ai làm tổn thương cô.
Duy Hạ giẫm chân dùng dằn khi Phúc An kéo Mộc Hân đi bỏ mặc mình như thế, cô ấy định bước tới thì có âm thanh trêu chọc ở phía sau:
"Ôi kìa... Nhìn người ta hạnh phúc chưa kìa! Vậy mà có cái loại con gái sao ngu đến mức không biết giới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-thua-ban-than-anh-roi/153765/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.