Vỏn vẹn một đêm, long trời lở đất.
Dù mới nửa tháng, Tần Hạo cũng nhận ra, Hoàng đế đang lạnh nhạt với hắn.
Tim hắn tọt lên tận họng mấy ngày, cuối cùng, lúc đọc tin tức thái giám trong cung lén truyền tới, thì sụp đổ hoàn toàn.
Nửa tháng trước, Đương kim Thánh thượng nhận được thư mật rằng ——Cái chết của Tứ hoàng tử Tần Việt, bắt nguồn từ Tam hoàng tử Tần Hạo, kết thúc bởi Mạc Ưu Các.
Hắn bị vu oan hãm hại. Phút chốc, cơ thể Tần Hạo mềm rũ.
Năm ngón tay run rẩy không ngừng, Tần Hạo mím môi, quai hàm sít chặt, tự nhủ không thể hoảng, song có tiếng nói không ngừng rít gào bên tai hắn, hắn chỉ là con tốt* bị vu oan hãm hại! Là con tốt không được xem trọng!
*Quân cờ trong cờ Vua. (P/s để các bạn đọc không bị nhầm nghĩa từ )
Tại sao Thánh thượng lại làm thế? Lạnh nhạt hắn, lại không chịu nghe hắn thanh minh.
Hắn đã bị vứt bỏ.
“A!!!”
Ấm chén cuốn theo khăn trải bàn rơi xuống đất, vỡ choang, mảnh sứ vụn cắt vào gan bàn tay phải, Tần Hạo chẳng để ý, khoé mắt đỏ rực.
Hắn biết, hắn không thể đợi thêm nữa.
Đến cả ông trời, cũng không ủng hộ hắn.
……….
Năm ngày sau, Tần Hạo được truyền vào cung.
Hắn quỳ trước đại điện, nhìn đôi mắt sáng ngời của Hoàng đế, hắn hiểu, không gì có thể cứu vãn hắn.
Năm ngày nay, Tần Hạo quyết định, vò đã sứt chẳng sợ mẻ, thay đổi suy nghĩ của Hoàng đế.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-that-la-thom/2525992/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.