“Đông……Đông Thanh, đang ban ngày ban mặt đấy!”
Túc Yểu vùi mặt vào cổ Đông Thanh, theo mỗi bước chân Đông Thanh, cằm nàng lại cọ nhẹ vào yết hầu hắn, nhóm lửa dụ dỗ người ta.
Khi Đông Thanh nói chuyện, yết hầu cuộn lên xuống, “Đông…….Đông Thanh? Sao thế? Niên…..Niên Niên?”
“Đáng ghét! Chàng dám trêu ta?” Túc Yểu thẹn quá hoá cáu, cắn vào yết hầu Đông Thanh, nghe tiếng rên nén nhịn của hắn, nàng bỗng đỏ mặt.
“Mèo hoang nhỏ.” Đông Thanh thả Túc Yểu lên giường, không đè lên nàng ngay, mà quay lại lấy đĩa bánh.
Hắn vừa quay lưng, Túc Yểu vội vỗ vỗ mặt cho bớt nóng, chờ Đông Thanh quay lại, nàng chống người dậy, hỏi hắn: “Ăn bánh ở đây á?”
Đông Thanh cười sâu xa: “Ừ.”
Thì ra là ngồi ăn bánh…….Túc Yểu hơi hụt hẫng, ngước mắt thấy Đông Thanh đang nhìn nàng trêu chọc, bừng tỉnh, nàng nghĩ lung tung cái gì thế!
“Chàng……Chàng nhìn cái gì?”
“Nhìn nàng.” Người đâu mà vừa đẹp vừa mềm mại? Khiến hắn chỉ muốn nuốt trọn vào bụng, chiếm làm của riêng, ai cũng không được ngó ngàng.
Túc Yểu nghe xong ngượng ngùng cúi đầu cười, giấu giấu giếm giếm cướp một miếng bánh định đút vào miệng, sắp ăn được lại bị Đông Thanh cản lại.
“Sao thế?”
“Mình ăn kiểu khác.” Dứt lời, Đông Thanh cắn miếng bánh, rướn người hôn Túc Yểu.
Bánh vốn hơi khô, quện với nước bọt, vừa vào miệng đã tan, ngọt ngấy thơm nồng, vị sữa lan ra.
Đợi tới khi nuốt miếng bánh, mặt Túc Yểu đã đỏ bừng.
Tròng mắt Đông Thanh đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-that-la-thom/2525994/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.