Trông thấy dáng vẻ này của vợ mình, Bạch Dũng Quang cũng cảm thấy hơi buồn cười.
“Mai không đi nữa, chờ qua giai đoạn này đã. Nếu bà thấy ở nhà này không thoải mái thì có thể tự chuyển đi trước”.
“Mẹ chờ thêm mấy hôm nữa đi! Mấy ngày này, mẹ tha hồ mà thu dọn đồ đạc các thứ. Dẫu sao chuyển nhà cũng cần dọn dẹp nhiều đồ mà”.
Bạch Diệp Chi cũng cảm thấy ngoài vô lý ra thì mẹ cô cũng chẳng có điểm gì xấu.
“Thôi được rồi! Thế quyết định là ngày mùng một tháng sau nhé! Trước đó, mẹ đã đi coi thầy rồi, hôm ấy là ngày tốt”.
Bạch Diệp Chi liếc nhìn bố mình, rồi đành gật đầu.
Ánh trăng chiếu vào trong phòng ngủ.
Sau khi quấn quýt triền miên, mái tóc dài gần như ướt đẫm mồ hôi của Bạch Diệp Chi đã dính hết lên mặt và cần cổ trắng ngần của cô, cô nằm trên người Trần Minh Triết rồi không ngừng thở hổn hển.
Một lúc lâu sau, Bạch Diệp Chi mới ngẩng lên hôn vào môi của Trần Minh Triết.
“Minh Triết… Anh có mệt không?”
Vừa nghe thấy thế, Trần Minh Triết đã ôm Bạch Diệp Chi hỏi: “Sao? Em vẫn muốn à…”
Qua vài ngày giao lưu sâu, tình cảm của hai người càng thắm thiết hơn.
Dường như tối nào, Bạch Diệp Chi cũng phải được Trần Minh Triết ôm thì mới ngủ được. Hơn nữa, có một số chuyện kỳ diệu một khi đã có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ n, đó chính là chuyện nam nữ.
“Anh hư quá đấy, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895182/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.