Mọi người đều nhìn về phía gia đình Bạch Diệp Chi vừa bước vào cửa. Hơn nữa, vừa vào phòng, Bạch Diệp Chi đã đứng ngay sau lưng bà mình, còn Bạch Dũng Quang thì ngồi ở vị trí trống bên cạnh Vương Tú Vân, Trần Minh Triết cũng ngồi xuống cạnh bố vợ mình, để lại một chỗ trống bên cạnh Vương Tú Vân cho Bạch Diệp Chi.
Trông thấy cảnh tượng này, những cổ đông có mặt ở đây đều ngơ ngác nhìn nhau. Không phải vì họ không biết ba người này, mà là vì lời mà Bạch Diệp Chi vừa nói.
Cô bảo rằng sẽ mua hết cổ phần của bọn họ.
Với lại còn trả tiền ngay, không lẽ chiếc va li mà Trần Minh Triết xách trong tay đựng tiền hay sao?
Nhưng chiếc va li ấy thì đựng được bao nhiêu tiền…
Bạch Kim Liên thấy vậy, lập tức bật cười, hơn nữa tiếng cười của cô ta còn đầy ý trào phúng.
Bây giờ, cô ta đã hoàn toàn coi mình là đấng cứu thế của nhà họ Bạch. Theo cô ta thấy, ngoài bản thân mình ra, không còn ai trong nhà họ Bạch có thể cứu được Tập đoàn Thiên Bách.
“Bạch Diệp Chi, chị vừa nói gì tôi nghe không rõ. Chị bảo sẽ mua hết cổ phần của mọi người ư? Ha ha ha… Chị muốn chọc cho tôi buồn cười đến chết đấy à? Chị có biết chúng tôi đang nắm giữ bao nhiêu cổ phần không? Dù có một triệu một cổ phần thì mười cổ phần đã là mười triệu rồi, chị có đủ tiền không?”
“Hay chị bị điên rồi nên đến đây đùa với chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895183/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.