Hả?
Cái gì?
Tất cả những người có mặt ở đó vốn đang chờ Trần Minh Triết dập đầu xuống để cười nhạo đều đưa mắt nhìn nhau, ngơ ngác luôn tại chỗ.
Động tác gì thế này?
Đến lúc này mới có người phản ứng lại, vội vàng kéo cây gậy sắt bên cạnh rồi xông ra.
"Mẹ kiếp, thả đại ca của bọn tao ra!"
Mấy tên côn đồ mặt mày dữ tợn, nhưng Trần Minh Triết không thèm đoái hoài, anh ném thẳng tên đại ca xăm mình bị anh xách lên của chúng ra ngoài.
"Rầm" một tiếng vang lên, tên đại ca mới vừa nãy còn đang hống hách đã bị Trần Minh Triết văng xa cả bốn năm chục mét, đập vào một đống rác văng tứ tung.
"Anh ta...anh ta..."
Người phụ nữ mặc đồ thể thao vô cùng hoảng loạn, sợ đến nỗi gần như bật khóc.
Mà tên đại ca xăm mình kia giờ mới phản ứng lại, cố nhịn đau mà tóm lấy người phụ nữ kia, gầm lên: "Có phải cô biết thằng ngu này không!"
"Kéttttttt..."
Mấy tên này vây kín xung quanh Trần Minh Triết, nhưng không ai dám ra tay. Vì hành động ban nãy của anh đã khiến chúng vô cùng sợ hãi, chúng đều chỉ là du côn bình thường thôi, nhưng cũng biết bản lĩnh của anh vô cùng đáng sợ, nhanh, mạnh và quyết liệt. Nếu ai mà xông lên thì sẽ bị anh biến thành cái bao cát để mà đấm ngay.
"Aaaaa...."
"Trời ơi, xin các người đấy, đừng giày vò tôi nữa, aaaaa..."
Lúc này, người đau khổ nhất là Bạch Dũng Thắng. Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895180/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.