"Ê Khỉ, đi kiểm tra đi".
Người đứng đằng sau Trần Minh Triết đang cầm súng nhắm vào đầu anh đột nhiên nói.
Trần Minh Triết không quay người lại, anh đứng bất động. Phía không xa, trời dần xẩm tối, ánh nắng còn sót lại của hoàng hôn hắt xuống đống núi rác, khiến nó tỏa sáng rực rỡ.
Một tên người gầy đét ứng với cái tên "Khỉ" của mình luồn ra khỏi đống rác bên cạnh, liếc nhìn Trần Minh Triết đang ăn mặc cực kỳ bình thường, sau đó tên gầy đét này nhanh chóng đi tới sau cái xe thùng, kéo cửa sau của xe thùng ra rồi lách vào.
"Ha ha ha, mẹ kiếp, có tiền thật này! Tuy chưa đếm nhưng chắc chắn là nhiều phết đấy!"
Một lúc sau, tên Khỉ đó chạy ra nói với người đàn ông cầm súng.
Người đàn ông trung niên đó chầm chậm gật đầu.
"Bà già nhà họ Bạch đó cũng không dám lừa chúng ta đâu!"
Nói xong liền lạnh lùng nhắm họng súng đen ngòm vào Trần Minh Triết.
"Đi, theo tao lên núi!"
Trần Minh Triết gật đầu. Nếu những người này có quan hệ với Tôn Bân lúc trước thì Trần Minh Triết muốn xem xem đám người này rốt cuộc trung thành đến mức nào với ông chủ của họ. Còn về năm mươi triệu tệ này thì cũng chẳng nhằm nhò gì với Trần Minh Triết.
Anh cũng muốn xem xem một Bạch Dũng Thắng ngày ngày sống trong nhung lụa giờ đã thành ra thế nào rồi.
"Mẹ kiếp, thằng nhóc này nghe lời đấy, không ngờ nha".
Khỉ đi theo sau Trần Minh Triết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-la-the-gioi-cua-anh/1895179/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.