Người nhà
......
Sáng sớm mùng một Tết, Ôn Quốc Đông gõ cửa phòng ngủ của Ôn Dương...
Bỗng dưng bị người mở cửa doạ giật cả mình.
"Mộc Tư?"
Ôn Quốc Đông tưởng mình bị hoa mắt, ông lấy tay dụi dụi mắt:
"Cháu..."
"Sao cháu lại ở đây?", nhưng cuối cùng lời này cũng bị Ôn Quốc Đông nuốt xuống.
Không cần nghĩ cũng biết, nhất định là đứa con gái rượu của ông lại đòi người ta đến đây.
Ôn Quốc Đông trở lại vẻ mặt thản nhiên ngay tức khắc, nhưng Giản Mộc Tư đứng ở bên cửa lại thấy hơi xấu hổ.
.....
Mấy tiếng trước, vừa qua nửa đêm, Ôn Dương bị tiếng pháo nổ ầm ầm bên ngoài đánh thức.
Là một người có tính nóng nảy khi thức giấc, Ôn Dương chỉ biết gọi điện kêu ca với Giản Mộc Tư.
Càng kêu ca càng thấy buồn, buồn vì đên nay nàng không được ngủ với Giản Mộc Tư thơm tho.
Cùng lúc đó, Giản Mộc Tư đã đợi được một lúc trên con đường bên ngoài sân nhà Ôn Dương.
Cô đã đỗ xe ngoài sân trước khi Ôn Dương gọi điện đến.
Cô muốn gặp Ôn Dương vào thời khắc giao thời.
Cô muốn tận mắt nhìn thấy người yêu, sau đó nói với Ôn Dương, "Chúc mừng năm mới".
"Phòng em ở tầng mấy?"
"Tầng hai, phía gần sân. Là cái cửa sổ có buộc dải ruy băng màu xanh da trời, đó là cái mà Giáng sinh năm ngoái em treo..."
Ôn Dương còn chưa cười xong "he he he", đột nhiên nhận ra điều gì đó!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-khong-can-lai-co-don/3096927/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.