Yêu
......
Qua cái thời học sinh, hai người có thời gian làm việc và thời gian cá nhân rất khó phân chia.
Sau khi Giản Mộc Tư và Ôn Dương tìm được hướng đi mới trong sự nghiệp, họ có nhiều thời gian riêng tư hơn.
Sau khi hoàn toàn rời khỏi xe lăn, việc phục hồi toàn thân của Ôn Dương cũng được đưa vào lịch trình hàng ngày.
Nếu không phục hồi, tất cả mọi thứ từng được nàng tập thể dục vất vả mà nên trong bao năm qua sẽ không còn nữa.
Ôn Dương nhéo cái bụng dạo gần đây mới mềm nhũn ra, vô thức bĩu môi.
Nàng nhõng nhẽo gọi Giản Mộc Mộc, sau đó chỉ vào cơ bụng đang dần biến mất của mình.
"Mất tiêu rồi~"
Rõ ràng là lời nũng nịu, lại còn giả vờ tỏ ra đáng thương.
Dù đã biết Ôn Dương chỉ đang giả vờ đáng thương, nhưng Giản Mộc Tư vẫn đến gần ôm chặt Ôn Dương vào lòng.
"Sau này sẽ trở lại..."
Khuôn mặt Giản Mộc Tư hơi đỏ, cô an ủi kiểu khác:
"Bây giờ nó chỉ đang tạm thời chuyển sang chỗ chị."
Hai mắt Ôn Dương sáng lên, nàng thoát ra khỏi vòng ôm của Giản Mộc Tư.
Ánh sáng lấp la lấp lánh trong mắt nàng khiến Giản Mộc Tư ngượng ngùng tắt nụ cười ngay lập tức.
"Em muốn tự mình kiểm chứng~"
Ôn Dương lộ ra đôi mắt gian trá, giơ móng vuốt xấu xa lên, vươn tới bụng của Giản Mộc Tư.
Kiểm tra qua lớp áo lụa vẫn chưa đủ, nàng tiện tay trượt xuống, vén một góc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-khong-can-lai-co-don/3096929/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.