Thứ sáu, Phó Kỳ cùng tôi đi đến buổi diễn thuyết như đã hẹn. Tôi chọn hàng ghế cuối và ngồi xuống, Phó Kỳ ngồi bên cạnh tôi.
Vừa ngồi xuống, anh ấy nhìn vào biểu ngữ màu đỏ trên sân khấu rồi bất động.
[ Tọa đàm về ngăn chặn lừa đảo viễn thông và mạng. ]
Rất nhanh sau đó, anh dùng tay che miệng rồi khẽ cười.
Cười xong rồi anh quay đầu lại nhướng mày nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Trì Vãn, ý của em là sao đây?”
Tôi chỉ vào dòng chữ to trên biểu ngữ: “Em nghĩ thầy cần phải lắng nghe nó.”
Anh lắc đầu, nhìn tôi một cách bất lực. Chẳng mấy chốc, tọa đàm cũng bắt đầu. Phó Kỳ chán nản dựa vào lưng ghế và ngước mắt nhìn về phía trước. Lâu lâu tôi lén lút nhìn anh ấy, lông mày và mắt của Phó Kỳ nhướng lên thành một vòng cung, dường như tâm trạng của anh ấy đang rất vui vẻ.
[Một, khi hẹn hò qua mạng phải thật thận trọng!]
[Hai, hễ là ai hỏi tiền bạn sau khi hẹn hò qua mạng thì đều là lừa đảo!]
[Ba, trước khi hẹn hò thì hãy hỏi lại chính bản thân mình, tại sao phải đòi hỏi đối tượng hẹn hò của bản thân phải là một quý cô ngọt ngào hay là một chàng trai hòa nhã và đẹp trai.]
Nói đến đây, tôi đã có hơi buồn ngủ rồi. Phó Kỳ xoa đầu tôi: “Đừng ngủ, nghe cho kỹ đi.”
Tôi không kìm được nghẹn ngào nói với anh: “Em không có hẹn hò trên mạng, thầy mới là người cần nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-ho-an-cap-anh-toi-hen-ho-qua-mang/2972996/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.