Edit: Thố Lạt
Hứa Thuần tỏ ra rất cẩn thận, cất giấu bí mật nhỏ sâu dưới đáy lòng.
Đôi lúc, cô ghi bí mật vào nhật kí có khoá; đôi lúc, cô gửi gắm vào những bản vẽ.
Nói đến bức phác hoạ kia, sau này cô vẫn không thể vẽ xong, không phải vì không có thời gian, mà là cố ý, giữ lại làm không gian tưởng tượng, khi nhìn có thể suy nghĩ vẩn vơ, mãi không hết ý.
Trong nghệ thuật có một thủ pháp sáng tác, tên là lưu bạch, nôm na chính là như vậy.
Khi suy nghĩ miên man, cô vô thức viết kín tên anh trên tờ giấy trắng. Viết đi viết lại, chi chít chằng chịt, mãi đến khi tờ giấy trắng trờ nên đen sẫm, ngay cả cô cũng không còn nhìn ra chữ nữa.
Cứ thế, cô luyện viết lên anh nhanh như chớp.
Thời gian ngoài giờ có nhiều, Hứa Thuần ngoài miệng chê người trong toilet quá nhiều, cố ý đi qua dãy phòng học lớp mười một, nhưng chạy sang chờ một hồi, thấy không còn nhiều thời gian, lại chạy nhanh như chớp đến bên lớp mười hai.
Có vài lần.cô vô tình gặp Tưởng Thừa Khải, anh trùng hợp cũng vừa ra khỏi toilet nam, cùng một nhóm nam sinh dựa vào lan can nhìn sân bóng rổ hóng gió.
Khi Hứa Thuần đi qua, thình thoảng có ngó qua vài lần, không có gì lạ, trng lòng lại bắt đầu phấn khích không sao nói rõ được.
Có lẽ thích một người chính là như vậy, cô cẩn thận đi vào tầm mắt anh, che giấu tất cả vẻ mặt nên để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-da-tung-thu-buong-bo-anh/1982224/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.