Edit: Thố Lạt
Trên đường về nhà, Hứa Thuần và Hứa Viêm hiểu ý không lên tiếng.
Tâm tình HỨa Thuần có chút khó chịu, có thể cảm nhận được Hứa Viêm cũng không vui.
Đi vào cửa tiểu khu, cô cẩn thận hỏi: “Anh, những người khi nãy là bạn của anh à?”
Hứa Viêm hé răng "ừ" một tiếng.
Hứa Thuần gật đầu, nghiêng mặt nhìn anh: “Có phải anh thích... cô gái tóc dài khi nãy không?”
Hứa Viêm cụp mắt, cười đáp lại: “Có mấy cô gái tóc dài lận, em nói ai?”
“Là chị có bạn trai ấy.” Nói ra lời này, khiến cô cũng có chút khó chịu, “Chàng trai kia, hình như học trường bọn em.”
Hứa Viêm bước chậm lại, nhìn em gái anh, nói: “Em quan sát rất cẩn thận.”
Hứa Thuần thấy mình đoán trúng, lại không thể nói gì.
Có thể nói gì đây, đâu thể oán trách được gì.
Người cô và anh thích, đang yêu nhau, nói ra thật quá đáng thương.
Trong đời luôn đầy tính phim ảnh, một phút trước cô vẫn còn đang hăng hái muốn vươn lên, trờ thành người xuất sắc như anh, ngay sau đó đã bị sự thật tàn nhẫn doạ sợ rồi.
Nhưng giữa hai người không hề có xung đột, cô rất tỉnh táo, đọc sách phấn đấu là chuyện của bản thân, đây là mục tiêu của đời cô, sẽ không thay đổi vì bất cứ ai.
Nhưng lúc này, cô không thể âm thầm mượn danh nghĩ tình yêu, đánh trống phát cờ kêu gọi mình hăng hái tiến lên.
Tất cả đều do đã động lòng với anh, nên gạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-da-tung-thu-buong-bo-anh/1982220/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.