Edit: Thố Lạt
Gần đây Hứa Thuần đi học luôn thất thần, Phó Nhất Nam ngồi cùng bàn đứng ngoài cuộc hiểu rõ.
Lúc này, Hứa Thuần hỏi thầy giáo đang giảng đến trang mấy, Phó Nhất Nam giật mình nhìn cô: "Cậu lại tư xuân à, mấy lần rồi, sao vẫn vậy thế?"
Hứa Thuần vò đầu che giấu: "Hơi khó à."
Phó Nhất Nam nghi hoặc: "Khó cậu cũng không như vậy."
Hứa Thuần che miệng ngáp: "Khó là khó."
Phó Nhất Nam nói trúng tim đen: "Có phải nhớ đến đối tượng thầm mến nào đó rồi không?"
Tim Hứa Thuần khẽ run, rối rít phủ nhận: "Không có đâu."
Phó Nhất Nam cũng chỉ hơi nhiều chuyện chút thôi, thấy Hứa Thuần không có gì khác thường, cũng không nỏi nữa.
Nhưng Hứa Thuần lại suy nghĩ sâu xa, tự nhận phương diễn quản lí sắc mặt không tốt, khiến người ta nghi ngờ, sau này càng giấu càng kín.
Vì thế từ đó, mỗi khi các bạn bàn về chuyện của các nhân vật quan trọng, cô chỉ dỏng tai nghe, không tham gia vào, nhưng để tâm nhiều hơn, giả bộ làm bài tập, sau đó sẽ thầm nghĩ về tin tức mới nghe được, lại bắt đầu nghiền ngẫm tính cách và tính tình của anh.
Trong trường, cơ hội chạm mặt Tưởng Thừa Khải không nhiều lắm, khi quá nhớ, ngoài tình cờ gặp mặt, Hứa Thuần hay tranh thủ thời gian quan trọng đi tìm anh.
Ví dụ như, mỗi lần đi từ kí túc xá về lớp, Hứa Thuần cẩn thận che giấu s9ộng cơ trong lòng, nhẹ nhàng khuyên các bạn đi về theo hướng dãy phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-da-tung-thu-buong-bo-anh/1982229/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.