Editor: YuuThời Nhan cắn miếng tôm xong đỏ mặt chạy ra ngoài, trong lúc chạy còn nghe được tiếng người con trai ở phía sau cười vui vẻ.
Cô ngồi xếp bằng trên ghế sofa, ở đằng trước ôm một cái gối ôm, vùi hơn nửa gương mặt vào trong gối, trên tay cô cầm điều khiển từ xa, mở TV lên dò kênh phim. Một hồi lâu sau bình tĩnh lại, cô nghiêng đầu lén nhìn phòng bếp, Chu Mục đã nấu đồ ăn xong. Anh bưng đĩa đồ ăn đi ra ngoài phòng bếp, vừa bước tới bàn ăn, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt thăm dò của Thời Nhan.
Thời Nhan không ngờ anh sẽ đột nhiên nhìn qua như vậy, cô sửng sốt vội quay đầu đi, Chu Mục nhìn cô khẽ cười: “Đến ăn cơm thôi!”
“Ồ… Vâng.”
Thời Nhan đặt gối ôm xuống, bước từng bước chậm rì giống như ốc sên, kéo ghế ra ngồi xuống. Đột nhiên, một bát cơm trắng còn đang bốc khói được đặt xuống trước mặt cô, một bát to đầy ụ.
Thời Nhan mếu máo, ngẩng đầu nhìn người con trai đang ngồi ở đối diện: “Có thể không ăn cơm được không ạ?”
Chu Mục liếc nhìn cô một cái, sau một hồi im lặng, anh đột nhiên duỗi tay ra, cầm bát cơm kia lên, xới một nửa vào bát của mình, xếp thành một hòn núi nhỏ, sau đó đặt nửa còn lại trở lại trước mặt Thời Nhan.
“Ngoan, ăn một chút thôi, em quá gầy.” Chu Mục nhẹ giọng dỗ dành.
Cô quả thật rất nhẹ, khi anh ôm cô, anh như có thể chạm vào bộ xương dưới lớp da thịt của cô. Chu Mục hoài nghi, đến lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526432/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.