Editor: YuuChu Mục khẽ cười, cúi đầu hôn nhẹ lên môi Thời Nhan: “Không có ý gì cả.”
Thời Nhan khẽ “Hừ”, còn lâu cô mới tin.
“Không có ý gì cả tức là có ý gì đó.” Cô bĩu môi: “Em thật sự rất nghi ngờ, anh vẫn là bác sĩ Chu đúng không?”
Chu Mục nhướng mày: “Anh không phải là bác sĩ Chu thì anh là ai?”
Thời Nhan giả vờ suy nghĩ về nó một cách nghiêm túc, rồi cười nói: “Anh là Mục Mục của em!”
Cô nhón mũi chân lên hôn vào cằm anh.
Từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng nghe người khác gọi mình như thế này. Chu Mục ngẩn người một lúc mới phản ứng lại, anh cúi xuống nhìn gương mặt tràn đầy sự đắc ý của cô, bỗng dưng lộ ra một nụ cười chưa đã cơn thèm.
“Nhan Nhan,” Anh giơ tay lên gạt những lọn tóc lòa xòa trước mặt cô: “Gọi lại lần nữa.”
Giọng nói trầm khàn mang theo nét gợi cảm, đặc biệt quyến rũ.
Thời Nhan không khỏi giật mình, đôi môi phấn hồng của cô thoáng mở.
“Mục Mục.” Giọng nói dịu đi một chút.
Chu Mục nhẹ nhàng nói “Ừ”: “Thật dễ nghe.”
Hai người ôm nhau một hồi thì Chu Mục mới buông cô ra, anh đẩy cô nhóc này sang một bên: “Ngoan, đi xem TV hay chơi game một lát đi, anh rửa bát cho xong đã.”
“Vâng!” Thời Nhan đi ra ngoài hai bước, sau đó đột nhiên xoay người lại: “Đúng rồi, hôm nay anh phải trở lại bệnh viện sao?”
Chu Mục gật đầu: “Buổi tối, hôm nay trực ca đêm.”
Nói xong, lại nhìn thấy vẻ mất mát thoáng qua trên mặt Thời Nhan,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526431/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.