Editor: YuuChu Mục khẽ cười, đột nhiên anh xốc chăn lên, bên tai liền vang lên một tiếng hét thất thanh. Anh ngẩng đầu nhìn cô nhóc đang dùng tay che mắt lại, nhịn không được mà bật cười.
“Tối hôm qua không phải nhìn thấy hết rồi sao?” Chu Mục trêu chọc.
Anh vừa nói vừa đi đến tủ quần áo, mở tủ ra, lấy quần lót cùng với quần dài ra mặc vào. Sau lưng vang lên giọng nói lắp bắp của Thời Nhan: “Không… Không phải.”
Chu Mục đi lại về phía giường, anh cúi người xuống, hai tay chống lên giường, miệng kề sát lỗ tai cô, xấu xa mà thổi nhẹ một hơi vào đó.
“Không phải? Vậy em đỏ mặt làm cái gì.”
“…” Thời Nhan trợn tròn mặt, gương mặt tuấn tú của anh lúc này gần trong gang tấc. Cô trốn về phía sau, nói lắp bắp: “Chu… Bác sĩ Chu, bản chất thật của anh bại lộ rồi sao?”
Sự lạnh lùng đâu mất rồi?
Chẳng lẽ, người mà cô quen biết trước đây là một Chu Mục khác?
Chu Mục nhếch mép, trầm giọng nói: “Anh bị em nhìn thấy hết rồi, anh không tích cực một chút, nhỡ anh thua thì sao?”
“Em nói… Nói không mà.”
Không, không nhìn thấy cái gì cả. Thời Nhan tự thôi miên chính mình.
Chu Mục gật đầu: “Ừ! Không phải.”
Cái giọng điệu đó, chỗ nào nghe ra là tin tưởng lời cô nói chứ.
“Bác sĩ Chu.” Thời Nhan đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Ừ, sao vậy?”
Thời Nhan do dự một chút, cô chớp chớp đôi mắt ướt át, nhìn anh: “Bác sĩ Chu, bây giờ em có thể thích anh được không?”
Chu Mục cong môi, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526430/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.