Editor: YuuCác bác sĩ và y tá trong bệnh viện đều đi ăn theo từng đợt, thời gian cũng không còn sớm nữa, trong nhà ăn cũng không còn nhiều người lắm, Chu Mục thoải mái nắm tay Thời Nhan đi trong bệnh viện, đi tới nhà ăn.
Mặc dù không có quá nhiều người nhưng vẫn thu hút rất nhiều sự chú ý, trong đó có một số y tá trẻ tuổi phải lòng bác sĩ Chu. Họ nhìn Thời Nhan rồi lại nhìn bản thân mình tự nhận thua cuộc.
Bị nhiều người nhìn như vậy, nói không thẹn thùng thì là giả, nhưng Chu Mục lại thể hiện mối quan hệ của hai người trước mặt mọi người một cách quang minh chính đại như vậy vẫn khiến Thời Nhan cảm thấy rất vui vẻ. Khóe miệng cô cong lên, đôi mắt lấp lánh mang theo ý cười sâu đậm.
Cô lắc lắc cánh tay anh: “Bác sĩ Chu.”
Xung quanh nhiều người nhìn vào như vậy, cô cũng xấu hổ khi gọi hai chữ “Mục Mục”. Chu Mục cúi đầu định nói vài câu với cô, nhưng khi nhìn thấy cô như vậy, anh liền biết cô đang mắc cỡ nên không nói gì nữa.
Anh mỉm cười, nhẹ nhàng “Ừ”.
“Sao vậy?”
Thời Nhan nhìn anh, một lúc sau, cô lắc đầu: “Không có gì, ăn cơm thôi!”
“Ừ!”
Lúc đi mua cơm, Chu Mục nhớ tới lần trước cô ăn cơm ở nhà ăn cũng không ăn quá nhiều. Có lẽ bởi vì cô không thích ăn cơm trong nhà ăn, cho nên anh mới mua cho cô một bát mì thịt bò, còn cho thêm một cái đùi gà lớn vào.
Thời Nhan nhìn chiếc đùi gà to quá khổ kia, cười nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/em-co-the-thich-anh-duoc-khong/526433/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.