Trong xe trang bị đèn để tôi thấy rõ mặt mọi người. Chỉ có Thu, tôi và anh Trung cùng Sư Tử, Đại Bàng đang lái xe, tất cả là 5 người chia làm 2 tốp. Chỗ vẫn còn thừa đủ 3 4 người ngồi, như vậy bên kia gồm có vị trung đội trưởng, Cá Mập, Trâu Rừng và Hổ Phách cùng Việt. 2 xe chầm chậm lăn bánh..
– Lần đầu đã căng thẳng vậy sao?? – Sư tử ngồi yên bỗng mở lời
– Đúng vậy…
– Chẳng trách được mọi người bởi không ai trong này là lính chính cống!
Anh ta đúng là mang dáng dấp hệt với tên gọi. Đôi mắt hoang dã và có chút gì đó ẩn tàng bên trong, trên trán xuất hiện 1 vết sẹo lõm xuống nhìn rất ghê rợn. Đôi tay gân guốc chìa ra đầy máu lửa..
– Tôi biết cậu nhìn gì, chàng thanh niên!
Bỗng tôi giật mình khi giọng anh ta lập tức trùng xuống!
– Lại thế rồi! Cậu không khi nào hết chán với trò này à?? – Đại Bàng chen vào với vẻ mặt hớn hở
– Nhưng mà lần nào cũng hiệu quả, phải không??
– Ha ha – cả 2 người bọn họ cười lớn
Anh Trung giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, chiếc Cung Xanh nằm gọn trên đùi. Thu nhìn tôi cười rồi lại nhìn qua cửa kính buồng lái.
– Đây là lần tôi nhận nhiệm vụ gần biên giới khoảng 5 năm về trước rồi! Lâu quá chẳng nhớ chính xác nữa. – Sư Tử kể
– Ý anh là Lạng Sơn sao??
– Đúng vậy. Hồi đấy tôi tham gia vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ebolavior/2708087/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.