Trước mặt là chiếc xe chất đống lương thực, tôi vội vã buộc dây cố định chúng thật chắc lên phần yên sau.
– Làm gì, làm gì bây giờ nữa?!
Tôi cứ chạy loanh quanh tự hỏi, sự hấp tấp khiến nét mặt nhăn nhó, rồi khẩn trương nhặt lấy khúc gỗ lúc trước ném Thu gác vào yếm, nhanh chóng vơ chiếc mũ bảo hiểm nhảy lên xe đề ga.
Tiếng động cơ nổ brừm, tôi kéo ga mạnh rồi lại nhả vài ba lần tránh tình trạng chết máy giữa đường! Âm thanh vang vọng cả con ngõ nhỏ, lập tức tôi vào số lao đi như tên bắn..
Tay nắm chặt côn ngày 1 tiến về ngã tư Cửa Đông chỗ gầm cầu sắt, tôi vừa lo lắng vừa sợ hãi. Phía trước, những con dưới đất đã tản ra đi lại vật vờ, còn những con phía trên vẫn bu bám dày đặc, tôi có thể thấy 2 anh em nó loay hoay chờ đợi..
1 dòng suy nghĩ lấn át cảm xúc tiêu cực của tôi..
” Đã có xe máy, lại còn đống nhu yếu phẩm. Tội gì phải khổ thế bản thân ơi, phóng thẳng mà thoát khỏi đây kẻo lũ người chết để ý thì gay!”
” Ôi sao mày sống khốn nạn thế? Cả 2 anh em nó đã đem cả tính mạng giao cho mày, lẽ nào bây giờ mày lại phủi đít quay đi để 2 anh em nó bị cắn chết. Thằng vong ơn bội nghĩa!!”
2 suy nghĩ trái chiều cứ thay nhau thúc vào lương tâm và đạo đức. Thật sự tôi rất sợ phải chết…
” Mày sợ chết??!! Mày sợ chết thế anh em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ebolavior/2708073/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.