Sự thật đã xảy ra như thế đó!
Sáng sớm ngày 10 tháng 10 năm 2010, thông tin về vụ nổ máy bay và xe rơi xuống sông đã được phổ tin trên khắp mọi nơi trong và kể cả ngoài nước. Đặc biệt là tin vụ nổ kinh hoàng được người ta nói rằng tuy cùng xảy ra một lúc nhưng lại không tìm thấy xác của người bị hại. Có người cho rằng, cả chiếc xe và máy bay nổ đến không còn xác, vậy thì người làm sao có thể tìm thấy được.
Ở một nơi khác…
Cô gái đang bưng đồ ăn sáng, nghe tin tức kia, chiếc dĩa đựng đồ ăn rơi xuống như không có lực đỡ.
Là mơ thôi, đúng không?
Cô gái đã ngất xỉu ngay sau khi được xác nhận đó là sự thật!
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Người phụ nữ chân khụy xuống, người xanh xao, hốc mắt đỏ hoe nhìn người đàn ông thù hằn. Nước mắt như chực sắp rơi ra bất cứ lúc nào nhưng bà vẫn kiên quyết không rơi một giọt để nhường ánh mắt căm ghét cho người đàn ông đang nở nụ cười trên ghế kia.
-“Ông phải con người không, hả? Tại sao phải làm thế? Tại sao?”
Bà Ngọc Lan liên tiếp dùng tay đập vào người Dương Trực, đập nhiều, la hét nhiều đến mức ông ta tức điên lên mà đẩy bà ra.
-“Đủ rồi, đường nào nó cũng sẽ chết, chuyện hôm nay cảm ơn bà, vì đây toàn là công của bà cả thôi.”
Nói xong ông ta bỏ lên lầu, nhưng bà Ngọc Lan đã tức điên đến không còn lí trí.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duyen-troi/2351816/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.