14
Trêu chọc không thành còn bị trêu lại, ta thấy thật hổ thẹn với danh tiếng của mình ở Bắc Dương.
Tiêu T.ử Hi từ ngày đó dường như được giải phóng thiên tính, mỗi ngày ra khỏi cửa hay về nhà đều nói với ta mấy câu tình tứ đỏ mặt tía tai.
Ta còn ổn, mặt mày vẫn trấn định, chỉ có Khởi Hoa vô tình nghe thấy là lần nào cũng đỏ mặt như m.ô.n.g khỉ.
Nhưng điều này lại kích phát sự siêng năng kỳ lạ của con bé, sáng tối đều đun rõ nhiều nước nóng.
Làm ta suýt chút nữa muốn hỏi có phải con bé định g.i.ế.c lợn hay không.
Triệu Ngọc Khê lại rất tán đồng sự cần mẫn này, vẻ mặt tán thưởng kiểu đứa trẻ này có thể dạy dỗ.
Đang lúc thanh nhàn tự tại được vài ngày, Khương Thời – người luôn ở ngoài canh chừng cho ta – lại truyền về một tin không lành.
Hắn nói, Thái phó vì quá nóng giận mà ngất xỉu rồi.
Thái phó nay không còn tại chức, đã mấy lần thỉnh cáo nhưng Thánh thượng không đồng ý, cuối cùng ông dứt khoát ẩn cư tại núi Thanh Hoa ngoại ô thành.
Thánh thượng biết ông tuổi cao tính nóng, bèn mặc kệ ông.
Mấy năm nay ông gối đầu lên núi ngủ trong khe cốc, ngắm nhạn bay sếu lượn, tự tại tiêu d.a.o, ta cũng chưa từng đi làm phiền ông, sao tự dưng lại tức giận đến sinh bệnh? Khương Thời có chút ngượng ngùng: "Bọn Thập Thất nghe chuyện người bị ám sát ở Xuân Lệ, không nhịn được mà phàn nàn vài câu, bảo nếu không phải trúng độc, người cũng không đến mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277547/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.