13
Khi ta tỉnh lại lần nữa đã là đêm khuya.
Trong trướng nến lay lắt, Tiêu T.ử Hi vận trường bào huyền y ngồi bên giường. Thấy ta tỉnh, mắt chàng lóe lên niềm vui sướng: "Nàng thấy thế nào? Đói không?"
Ta mỉm cười lắc đầu. Thấy chân mày chàng vương nét mệt mỏi, ta cân nhắc rồi mở lời: "Chàng... có muốn lên đây nghỉ ngơi chút không?"
Chàng vẫn đang nắm tay ta, nghe vậy đầu ngón tay vô thức siết nhẹ.
"Vẫn là câu hỏi đó," chàng đột ngột lên tiếng, giọng trầm thấp và bình thản, "Vì sao lại chọn ta?"
Ta ngẩn người, không ngờ chàng lại nhắc lại chuyện này vào lúc này.
Ta im lặng giây lát, tâm tư thiên biến vạn hóa, cuối cùng ngước mắt nhìn chàng, ngữ khí thành thật: "Lúc trước chàng từng hỏi ta vì sao chọn chàng. Thực ra... ngay từ đầu ta đã biết chàng là lựa chọn phù hợp nhất. Ta cần một phu quân có thể đứng vững nơi triều đình, một người có thể cho ta đường lui. Mà chàng, Tiêu T.ử Hi, vừa khéo đáp ứng tất cả."
Tiêu T.ử Hi nghe vậy thần sắc không đổi, chỉ nhìn vào vết thương đã băng bó của ta: "Cho nên, nàng chọn ta chỉ vì muốn để lại cho mình một đường lui?"
Ta gật đầu, không hề che giấu: "Ừ, ta không muốn đơn thương độc mã giữa những tranh đấu triều đường."
Tiêu T.ử Hi siết c.h.ặ.t t.a.y ta, hỏi tiếp: "Vậy từ khi ở Bắc Dương trở về, đến lúc nàng đồng ý thành thân với ta, đều là vì mục đích khác sao?"
Ta nhìn chàng, tim khẽ run nhưng vẫn không lảng tránh: "Ừ, thành thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277546/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.