15
Mấy ngày nay ở trên núi Thanh Vân, ta sống còn thoải mái hơn cả hồi ở An Vương phủ.
Ta và Thái phó chín năm không gặp, nay tái ngộ khó tránh khỏi nhắc lại chuyện xưa.
Thái phó là bậc đại tài t.ử, tuổi trẻ đã trở thành thầy của Thánh thượng.
Năm đó Thánh thượng còn nhỏ đã nói Thái phó phải mãi là Thái phó, sau này còn phải dạy bảo cả tiểu Thái t.ử cho người.
Nhưng Thánh thượng mãi vẫn không lập Thái t.ử.
Sau đó phụ thân ta chiến t.ử, huynh trưởng khi ấy còn thiếu niên đã phải gánh vác Bắc Dương.
Triều đình nhiều đại thần bảo huynh trưởng tâm tính thiếu niên, không đủ vững vàng, Thánh thượng bèn ban một đạo thánh chỉ để Thái phó trở thành thầy của chúng ta —— kẻ không đủ vững vàng thì phái kẻ vững vàng đến dạy.
Nhưng Thái phó đến Bắc Dương mới phát hiện huynh trưởng còn vững vàng hơn cả ông, thế là ánh mắt ông liền chĩa vào ta.
Thẩm Ninh mười mấy tuổi giống như chim ưng sải cánh trên bầu trời Bắc Dương, tự do không chút trói buộc, chưa bao giờ biết nữ t.ử trên đời này phải đoan trang nề nếp, uyển chuyển tự kiềm chế.
Thái phó muốn dạy ta, không phải dạy Nữ đức, không phải để quy huấn ta.
Ông nói chim ưng non vỗ cánh không bay được xa, ông mong ta trưởng thành, giúp ta bay cao.
Ở Bắc Dương ta chưa từng thấy biển, nhưng lần đầu tiên biết thế nào là "Học hải vô nhai" (Biển học vô biên),tri thức mênh m.ô.n.g.
Người ta nói đọc vạn cuốn sách không bằng đi vạn dặm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duy-cau-tham-ninh-co-nga-du-sinh/5277548/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.