Minh Lộ Xuyên chậm rãi bước vào văn phòng của Hạ Văn Nam.
Căn phòng này vẫn giữ nguyên bố cục lúc Từ Tung còn làm quản lý, chỉ là trên bàn làm việc bừa bộn hơn nhiều, chất đống toàn là giấy tờ và tài liệu Hạ Văn Nam in ra.
Hạ Văn Nam cầm lon bia ngồi ở trên ghế sofa, cậu khui lon rồi ngửa đầu uống một hớp lớn, chất lỏng mát lạnh lướt qua yết hầu rồi trượt xuống thực quản và dạ dày, Hạ Văn Nam sảng khoái bật một tiếng thở dài.
Minh Lộ Xuyên đi đến trước mặt cậu, hai tay hắn đút vào túi quần, từ trên cao nhìn xuống: “Tại sao không ăn chung với mọi người?”
Hạ Văn Nam nói: “Tại vì tôi không có đủ bia cho bọn họ uống.” Nói xong câu đó, cậu nhìn chằm chằm Minh Lộ Xuyên một hồi, đứng dậy đi đến tủ lạnh, lấy ra một lon bia khác rồi ném cho Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên chụp lấy.
Hạ Văn Nam trở về sofa: “Mời anh một lon.”
Những ngón tay thon dài của Minh Lộ Xuyên nắm chặt lon bia, hơi lạnh lan ra khắp lòng bàn tay trong nháy mắt.
Hạ Văn Nam nghiên người nằm xuống, chiếc sofa này chỉ chứa được hai người ngồi nên cậu phải co chân lại, tựa đầu lên tay ghế, sau đó dán lon bia lạnh ngắt lên mặt mình.
Minh Lộ Xuyên nhìn cậu, nói: “Cậu không chú ý hình tượng của mình chút à?”
“Văn phòng của tôi, tại sao tôi không thể nằm?” Hạ Văn Nam đã ở chung với Minh Lộ Xuyên một khoảng thời gian dài, ngữ khí không còn câu nệ nữa, “Anh là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247394/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.