Hạ Văn Nam chỉ gọi một tiếng rồi không nói gì nữa.
Minh Lộ Xuyên vẫn là duy trì tư thế ngồi bên giường.
Ánh nắng buổi bình minh mờ ảo, tất cả mọi thứ trong phòng lộ vẻ mập mờ không rõ dưới tia sáng yếu ớt.
Từ góc độ của Hạ Văn Nam, thân hình Minh Lộ Xuyên cũng trở nên mờ nhòe. Minh Lộ Xuyên vẫn mặc chiếc áo sơ mi tối hôm qua, không biết từ khi nào hàng cúc đã mở ra toàn bộ, vạt áo mở rộng, lưng quần tây hơi rộng do không có thắt lưng, lộ ra vòng eo săn chắc.
Hạ Văn Nam vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm Minh Lộ Xuyên, hơn nữa đây là lần đầu tiên cậu ở trong hoàn cảnh đơn độc bên cạnh một Alpha. Cậu nhìn thắt lưng thon gọn hữu lực của Minh Lộ Xuyên, dọc theo tuyến eo đi lên, khuôn ngực cùng bả vai đều bị áo sơ mi che phủ, nhưng là cách một lớp áo sơ mi mỏng manh, cậu vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng bờ vai rộng lớn ấy.
Cùng là giới tính nam, xưa nay Hạ Văn Nam chưa từng nghĩ mình làm Beta thì có gì không bằng Alpha cả, nhưng giờ khắc này trong đầu cậu lại hiện lên ý nghĩ mơ hồ, ít nhất về thân thể cực kỳ nam tính này, quả thật nam Alpha có ưu thế hơn, mà ngoại hình Minh Lộ Xuyên còn xuất sắc hơn đại đa số Alpha.
Hạ Văn Nam nửa mê nửa tỉnh hoảng hốt, hình như cậu hiểu tại sao đêm qua Hề Văn Lộc lại để mắt đến Minh Lộ Xuyên rồi. Cậu thầm nghĩ nếu mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247393/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.