Ông Hạ đổ bệnh.
Thời điểm Hạ Văn Nam được điện thoại là buổi tối, các đồng nghiệp trong phòng thí nghiệm đều đang chuẩn bị tan ca, Hạ Văn Nam vốn định sắp xếp phòng thí nghiệm một chút rồi về phòng trọ, kết quả là nhận được cuộc điện thoại từ hàng xóm.
Ông Hạ ngất xỉu trong nhà, may mà ngày hôm đó hàng xóm tình cờ đến tìm, nếu không thì đã không phát hiện ra. Bọn họ vội vàng gọi xe cấp cứu đưa ông đến bệnh viện.
Hạ Văn Nam nhận cuộc gọi xong, đầu óc lập tức rối bời, cậu thả đồ vật trong tay xuống, bước nhanh ra ngoài.
Lúc đi qua hành lang, Minh Lộ Xuyên gọi cậu lại: “Cậu đi đâu vậy?”
Hạ Văn Nam quay đầu nhìn về phía Minh Lộ Xuyên, cậu thấy Minh Lộ Xuyên đứng dậy khỏi bàn làm việc, laptop trên bàn còn mở.
“Ông của tôi ngất xỉu trong nhà.” Lúc mở miệng nói chuyện, Hạ Văn Nam mới phát hiện giọng mình đang run nhè nhẹ.
Minh Lộ Xuyên nhíu mày, “Có nghiêm trọng không? Bây giờ ông đang ở đâu?”
“Đang đưa đến bệnh viện.” Hạ Văn Nam nói.
“Cậu định về bây giờ sao?” Minh Lộ Xuyên hỏi.
Hạ Văn Nam gật đầu, cậu không có dư thời gian nói chuyện với Minh Lộ Xuyên, quay người tiếp tục đi ra ngoài.
Minh Lộ Xuyên theo sau, hai người bọn họ một trước một sau bước ra khỏi phòng thí nghiệm, dọc theo tia sáng lờ mờ bước xuống cầu thang.
“Cậu định trở về bằng cách nào?” Minh Lộ Xuyên chạy đến trước mặt Hạ Văn Nam.
Hạ Văn Nam không ngừng bước chân, cả quãng đường đều cúi đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247395/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.