“Tất nhiên tôi không phải Omega!” Hạ Văn Nam vô thức sờ phía sau gáy, nhịp tim liên tục gia tốc không có cách nào bình phục ngay lập tức.
Minh Lộ Xuyên lặng lẽ nhìn cậu, không nói gì.
Đúng lúc này, một bác gái sống cùng khu nhà cầm giỏ thức ăn đi ngang qua, đầu tiên là chào một tiếng “Văn Nam về rồi đấy à?”, sau đó dùng ánh mắt tò mò nhìn Minh Lộ Xuyên từ trên xuống dưới.
Trong một thị trấn nhỏ như thế này, một Alpha như Minh Lộ Xuyên rất hiếm thấy.
Bác gái đã đi vào khu nhà nhưng vẫn liên tục ngoái lại nhìn.
Hạ Văn Nam nhịn không được quay đầu nhìn sang, bác gái mới thu lại ánh mắt của mình, bước chân chậm rãi dọc theo cầu thang đi lên tầng trên. Lúc quay đầu lại, Hạ Văn Nam chợt cảm thấy điều gì đó, cậu ngẩng đầu nhìn lên trên thì thấy ông nội của mình đang tựa vào cửa sổ, không biết đã ở đó từ khi nào.
Thấy Hạ Văn Nam nhìn, ông còn mỉm cười vẫy tay với đứa cháu trai của mình.
Bỗng nhiên Hạ Văn Nam cảm thấy gượng gạo, cậu nói với Minh Lộ Xuyên: “Chúng ta tới chỗ khác nói chuyện đi.”
Minh Lộ Xuyên gật đầu: “Được.”
Địa điểm tiếp theo là một quán cà phê cách nhà Hạ Văn Nam không xa. Vị cà phê ở đây chẳng thơm ngon gì nhưng không gian vô cùng khép kín, chỉ cần đóng chiếc rèm sẽ biến thành một căn phòng cỡ nhỏ, thỉnh thoảng tiếng nói chuyện ở bàn bên cạnh cũng sẽ truyền qua tấm rèm, nhưng chỉ là những tiếng xì xầm không nghe rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247389/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.