Sau câu trả lời của Hạ Văn Nam, Minh Lộ Xuyên vẫn luôn giữ im lặng.
Khung cảnh xung quanh rất yên tĩnh, bàn ăn cách vách có người đang tán gẫu nhưng âm thanh không lớn, không thể nghe rõ bọn họ đang nói gì.
Lúc này Hạ Văn Nam đang thách đấu với một hạt đậu hà lan, gắp hai lần đều hụt, bỗng nhiên Minh Lộ Xuyên động đũa, giúp Hạ Văn Nam gắp hạt đậu bỏ vào chén cho cậu.
“Cảm ơn nha.” Hạ Văn Nam nói.
“Cậu có thể nói cho tôi biết, môi trường làm việc hiện tại có gì khiến cậu không hài lòng không?” Minh Lộ Xuyên nhìn cậu, hỏi.
“Hả?” Ánh mắt Hạ Văn Nam chuyển từ đĩa đậu hà lan sang mặt Minh Lộ Xuyên, “Không có gì không hài lòng cả, chỉ là tôi muốn thay đổi môi trường thôi.” Cậu cảm thấy không cần đẩy cuộc trò chuyện với Minh Lộ Xuyên đi quá xa.
Minh Lộ Xuyên hơi tựa lưng về phía sau, bộ âu phục rất vừa vặn với cơ thể của hắn, khuôn mặt hắn tạo cảm giác áp bách cho người khác, hắn hỏi: “Là vì tin đồn trong công ty à?”
Hạ Văn Nam hơi sửng sốt: “Cái gì cơ?” Một giây sau cậu chợt nhớ ra chuyện thành lập tổ nghiên cứu mới, đầu cậu lóe lên, định vờ như không biết rồi nhân tiện đạp Từ Tung một cước, vì vậy cậu hỏi: “Tin đồn gì?”
Minh Lộ Xuyên không đáp.
Vốn dĩ Hạ Văn Nam cũng không định chờ hắn đáp lại, mau chóng nói tiếp: “Chỉ là quan hệ của tôi với quản lý Từ không tốt mà thôi.”
“Từ Tung?”
Hạ Văn Nam nói: “Đúng vậy đó, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247388/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.