Chờ Minh Lộ Xuyên rời đi, ông Hạ tò mò hỏi cậu: “Cậu đồng nghiệp Alpha kia là ai vậy?”
Hạ Văn Nam nằm trên ghế sofa, uể oải đáp: “Không hẳn là đồng nghiệp đâu ạ.”
Ông Hạ đeo kính lão ngồi bên cạnh cậu, vừa nhặt rau vừa xem tivi: “Hôm qua mới tới tìm con, hôm nay lại tới nữa, có phải thằng bé có ý với con không?”
Ánh mắt của Hạ Văn Nam rời khỏi màn hình điện thoại, nhìn về phía ông nội,, thấy cặp kính lỏng lẻo gác trên sống mũi của ông, dường như muốn trượt xuống bất cứ lúc nào: “Con là Beta, anh ta có ý gì được ạ?” Hạ Văn Nam nhớ đến chuyện công việc, có chút phiền não.
Ông Hạ nhìn cậu qua lớp kính lão, mỉm cười không nói gì.
Nhưng Hạ Văn Nam lại chưa thỏa mãn, bổ sung một câu: “Con muốn tìm một cô gái, tốt nhất cũng là Beta.”
Cậu ở nhà nghỉ ngơi một tuần, quả nhiên một tuần này không có ai hỏi cậu vì sao không đi làm.
Hạ Văn Nam đã nghĩ thông suốt rồi, cùng lắm thì từ chức không làm nữa, dù sao đơn từ chức vẫn đang nằm yên trong ngăn bàn của mình.
Ngày quay trở lại phòng thí nghiệm, Hạ Văn Nam không nhìn thấy Từ Tung đâu cả, đồng thời nhận được một cuộc gọi từ bộ phận nhân sự, lãnh đạo công ty đã họp và đưa ra quyết định, Hạ Văn Nam lên chức làm quản lý chi nhánh phòng thí nghiệm số 1, thông báo cho cậu đến trụ sở chính làm thủ tục nhậm chức.
Hạ Văn Nam không ngờ Minh Lộ Xuyên lại hành động nhanh như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247390/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.