Hiển nhiên là Doãn Trạch Cạnh mặt dày hơn cả, cậu ta không hề có ý định tránh mặt những người còn lại, chỉ mềm giọng nói với Minh Khâm: “Tại sao tự nhiên anh lại nói thế? Không phải em vẫn luôn như thế này sao?”
Thoạt nhìn Minh Khâm cũng không tức giận, chỉ nhàn nhạt đáp: “Như thế này là như nào? Bám sau đít anh?”
Doãn Trạch Cạnh nghe vậy cũng không chút bực bội, kề sát vào tại Minh Khâm nói nhỏ một câu.
Hạ Văn Nam không thể nghe được câu đó, nhưng nhìn thần sắc Doãn Trạch Cạnh thì có lẽ là một câu đùa không phù hợp với lứa tuổi trẻ em.
Lúc này Minh Khâm cười khẩy một tiếng, nói với Doãn Trạch Cạnh: “Nếu không muốn ăn thì biến ra ngoài, cửa nhà luôn mở rộng không ai cản em, còn muốn ăn bám thì ngoan ngoãn đi chứ?”
Rổ cuộc Doãn Trạch Cạnh cũng ngồi thẳng người lại đàng hoàng không cợt nhả nữa, nhìn Minh Khâm không nói lời nào.
Hạ Văn Nam đột nhiên nghĩ, kỹ năng diễn xuất của Doãn Trạch Cạnh chẳng ra làm sao, một sinh viên được bao nuôi không phải diễn như thế này. Nếu đổi lại là Hạ Văn Nam đang ngồi ở đó, nhất định phải diễn ba phần thanh cao, ba phần khuất nhục, bốn phần là không cam tâm đấu tranh nội tâm ghê gớm vào, phải làm như thể không có bông tuyết nào trong sạch bằng mình ấy.
Ánh mắt Hạ Văn Nam sáng quắc nhìn chòng chọc vào Doãn Trạch Cạnh, trong lòng đã không nhịn được muốn xông lên diễn thay cậu ta vai này. Mãi khi Minh Lộ Xuyên huých nhẹ vào tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247354/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.