Sự thật đã chứng minh, làm một ít vận động trước khi đi ngủ rất có lợi cho giấc ngủ. Sau đó Hạ Văn Nam quên béng chứng mất ngủ của mình, ngủ một mạch đến gần tám giờ sáng.
Lúc cậu tỉnh dậy Minh Lộ Xuyên đã không còn ở trong phòng nữa, cậu mơ màng đưa tay chạm vào điện thoại, Minh Lộ Xuyên gửi cho cậu một tin nhắn: [Nhìn em ngủ ngon quá nên không gọi dậy, tôi xuống nhà trước.]
Hạ Văn Nam lọ mọ đứng dậy, vội vàng đánh răng rửa mặt, thay quần áo rồi đi xuống cầu thang, trong phòng ăn phát ra tiếng mọi người đang dùng bữa sáng.
Ngay khi cậu đặt chân đến cửa phòng ăn, cậu vô thức khựng lại bởi vì nhìn thấy Doãn Trạch Cạnh đã trở lại, đang ngồi bên cạnh Minh Khâm ăn sáng.
Dường như Minh Lộ Xuyên nhìn thấy sự do dự của cậu, hắn ngẩng đầu lên nói: “Lại đây ngồi đi.”
Hạ Văn Nam vội vã bước đến rồi ngồi xuống bên cạnh Minh Lộ Xuyên.
Minh Khâm hỏi Hạ Văn Nam bằng tông giọng như thường ngày: “Văn Nam, tối hôm qua ngủ ngon chứ?”
Hạ Văn Nam gật đầu: “Ngon lắm ạ.”
Doãn Trạch Cạnh nhìn thấy ly sữa của Minh Khâm đã cạn, đưa tay lấy bình sữa định rót thêm sữa cho Minh Khâm.
Minh Khâm nói: “Anh muốn uống cà phê.”
Doãn Trạch Cạnh ngay lập tức đáp: “Em đi pha cho anh.” Rồi đứng dậy đi vào bếp.
Một lúc sau Doãn Trạch Cạnh mang tách cà phê đã pha xong đặt trước mặt Minh Khâm, cậu ta về lại chỗ ngồi của mình. Cậu ta vừa tiếp tục dùng bữa vừa nhìn Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247355/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.