Minh Lộ Xuyên ngẩng đầu nhìn Hạ Văn Nam: “Em cảm thấy vụ tai nạn của em có liên quan đến Doãn Trạch Cạnh?”
Khuôn mặt Hạ Văn Nam lộ vẻ sầu não, cậu nói: “Không phải em cố tình nghĩ như vậy, nhưng có chuyện rất kỳ lạ.”
“Chuyện gì?”
“Tình huống đó trùng hợp đến kỳ lạ, ngày em xảy ra tai nạn có người kiểm tra thấy thành phần thuốc ngủ trong máu của em.” Hạ Văn Nam chậm rãi nói, đồng thời ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm mặt Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên nhíu mày như đang nghiêm túc suy nghĩ chuyện gì đó, nói với Hạ Văn Nam: “Khoảng thời gian trước khi em bị tai nạn, em đã bị chứng mất ngủ rất nghiêm trọng.”
Hạ Văn Nam sửng sốt: “Hả?” Đây là một tình huống mà cậu chưa từng nghĩ đến, “Em bị chứng mất ngủ á? Mới hai mươi sáu tuổi mà em đã bị mất ngủ rồi á?” Cậu cảm thấy chuyện này cực kỳ khó tin, đưa tay sờ mớ tóc trên đầu mình, may mà vẫn còn kha khá.
“Vậy nên thuốc ngủ đó là em tự uống?” Hạ Văn Nam mông lung nhìn Minh Lộ Xuyên.
Vẻ mặt của Minh Lộ Xuyên cũng không quá thoải mái, ngón tay ấn ấn lên trán, “Em đến bệnh viện để lấy thuốc ngủ, nhưng vì lúc đó chúng ta đã chia phòng ngủ rồi nên tôi không biết hôm đó em có uống thuốc không.”
Dường như Hạ Văn Nam nhận được đáp án của rất nhiều câu hỏi, nhưng vẫn không có cảm giác mọi chuyện được thông suốt, cậu chỉ nghĩ: Ồ vậy à? Cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: “Chúng ta chia phòng ngủ vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247353/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.