Hạ Văn Nam ngồi trong văn phòng của mình, trên bàn chất đống rất nhiều tài liệu và văn kiện, bao gồm cả bản ghi chép những phát minh trước đây và cả biên bản nghiên cứu thị trường mới nhất của Minh Nghiên.
Thỉnh thoảng cậu lại bị phân tâm vì cuộc trò chuyện tối hôm qua với Minh Lộ Xuyên. Sau khi Hạ Văn Nam tự hỏi tự trả lời câu hỏi kia, bất kể Hạ Văn Nam có hỏi thêm gì đi nữa, Minh Lộ Xuyên cũng không đáp.
Hạ Văn Nam không muốn làm khó Minh Lộ Xuyên, cậu khoanh tay trước ngực, tựa vào ghế nói: “Nếu anh còn thích anh ấy, có thể thẳng thắn với tôi.”
Cuối cùng Minh Lộ Xuyên lạnh như băng đáp lại một câu: “Tôi không thích cậu ấy.”
Sau khi tài xế đỗ xe vào gara, Minh Lộ Xuyên mở cửa bước thẳng xuống xe rời đi. Hạ Văn Nam bối rối, trực giác của cậu nói rằng Minh Lộ Xuyên đang tức giận, nhưng cậu không hiểu tại sao Minh Lộ Xuyên lại tức giận.
Suy nghĩ đã bay hơi xa, trong nháy mắt Hạ Văn Nam tỉnh táo lại, bắt bản thân phải tập trung vào chồng giấy tờ trước mắt.
Tới gần trưa, có người gõ cửa văn phòng của cậu, Hạ Văn Nam chưa kịp trả lời thì người đó đã mở cửa thò đầu vào.
“Văn Nam.” Minh Tư Ngạn nở nụ cười, giọng nói cũng tỏ vẻ rất thân thiết.
Hạ Văn Nam ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Xin chào.”
Minh Tư Ngạn bước vào văn phòng Hạ Văn Nam, ngồi xuống ghế sofa rồi hỏi: “Anh quay trở lại làm việc chính thức rồi phải không?”
Hạ Văn Nam tựa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247311/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.