Trở về văn phòng một mình, Hạ Văn Nam ngồi trước bàn làm việc, lấy một viên chocolate trong bó hoa, bóc vỏ rồi đưa lên mũi ngửi. Mùi chocolate truffle quen thuộc rất giống với pheromone của Hà Dục Phong, nhưng cũng không giống hoàn toàn.
Hạ Văn Nam do dự một lúc, tìm “Chocolate Truffle” trong danh sách bạn tốt trên WeChat, gửi một tin nhắn hỏi thăm: “Chocolate Truffle?”
Một lúc sau, Hà Dục Phong gửi cho cậu một icon mặt cười: “Nhận được chưa?”
“Thật sự là anh à?”
“Không phải em bảo chocolate truffle ngon sao?”
Hạ Văn Nam chụp ảnh bó hoa và gửi cho Hà Dục Phong: “Nhưng hình như hơi quá rồi thì phải?”
“…” Lát sau, Hà Dục Phong gửi một cái voice chat: “Xin lỗi, là anh nhờ trợ lý chuẩn bị giùm, anh chỉ muốn tặng em một hộp chocolate thôi, tôi không ngờ cậu ta lại làm quá lên như vậy. Có phải đã làm phiền em rồi không?”
Hạ Văn Nam gãi đầu, cái này không đến mức phiền phức, chỉ là cậu không thích trở thành tâm điểm chú ý của người khác, suy nghĩ kỹ một hồi, cậu đành lấy Minh Lộ Xuyên làm cái cớ để trả lời: “Tôi chỉ sợ Minh Lộ Xuyên hiểu lầm thôi, còn lại thì không sao.”
“Xin lỗi em.” Ngữ khí Hà Dục Phong rất chân thành.
Hạ Văn Nam không biết nên nói thêm gì nữa, gửi một icon “Không có gì”, kết thúc cuộc trò chuyện.
Sau giờ nghỉ trưa, Hạ Văn Nam mang chocolate đến phòng thí nghiệm, đưa chocolate cho các nhân viên ăn.
Một cô gái nói: “Món quà quý giá như vậy, sao tụi em dám ăn ạ?”
Hạ Văn Nam cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247312/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.