“Thầy Lâm là…” Hỏi xong câu này, Hạ Văn Nam biết mình trong mắt Hà Dục Phong ắt hẳn rất khả nghi, nhưng cậu thực sự không biết thầy Lâm mà Hà Dục Phong nói là ai, cũng không có cách nào dừng cuộc trò chuyện này với Hà Dục Phong.
Hà Dục Phong hơi nhíu mày: “Đàn em à, em đang đùa anh đúng không? Tại sao em lại không biết thầy Lâm?”
“Anh biết đấy, em bị tai nạn giao thông.” Hạ Văn Nam thú nhận với Hà Dục Phong, “Nên là từ lúc đó đã bị chấn thương ở đầu.”
“Vậy em có nhận ra anh không?”
“Anh không phải là đàn anh Hà sao?”
Hà Dục Phong nói: “Nếu em nhận ra anh, sao lại không nhớ thầy Lâm? Thấy ấy là giảng viên hướng dẫn tốt nghiệp của chúng ta mà.”
Trong nháy mắt Hạ Văn Nam phản ứng lại, đồng thời vô cùng kinh ngạc: “Chúng ta chung một giảng viên hướng dẫn á?”
Hà Dục Phong cảm thấy rất hoang đường, cười đáp: “Em là đệ tử cuối cùng của thầy Lâm, nếu không tại sao anh lại gọi em là đàn em?”
“Em tưởng…” Hạ Văn Nam lắc đầu, “Thôi, xin lỗi anh, em thực sự không nhớ được.”
Đột nhiên Hà Dục Phong đưa tay xoa đầu Hạ Văn Nam, Hạ Văn Nam theo bản năng nghiêng người né đi, Hà Dục Phong thu tay lại rồi siết thành nắm đấm, nói với cậu: “Anh xin lỗi.”
Hạ Văn Nam cảm thấy bầu không khí có hơi khó xử, đáp: “Vâng, không có gì đâu.”
Hà Dục Phong nói tiếp: “Anh chỉ muốn biết em bị thương nặng bao nhiêu thôi, tại sao em lại không nhớ những chuyện này chứ?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-mot-chieu-kim-cuong-quyen/5247310/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.