Phó Thần Sơn đưa Hà Dụ đến đầu phố Nhân Tín rồi lái xe về Lăng Vân.
Hà Dụ đi được một đoạn, còn chưa đến quán Thực Hữu Vị thì đã thấy phía trước tụ tập một đám người, náo nhiệt vây quanh trước cửa quán.
Cậu lập tức tăng tốc, đến nơi thì thấy cửa chính của Thực Hữu Vị đã bị đóng chặt, trên cửa không biết bị ai tạt sơn đỏ, chảy dài từng vệt xuống trông như máu tươi, khiến ai nhìn cũng phải rùng mình. Ngoài cửa còn bị khóa một ổ khóa lớn, cả trong lẫn ngoài đều không thể mở ra.
Mấy người làm trong quán cũng đã đến, lão Bàng ngửa đầu hét lớn: “Ông chủ Lê!”
Hà Dụ vội giữ lấy tay lão Bàng, hỏi: “Bàng ca, chuyện gì xảy ra vậy?”
Lão Bàng cũng lo lắng: “Không biết nữa, đến là thấy thế này rồi. Gọi ông chủ không ai đáp, gọi điện cũng không ai bắt máy, không biết có ở trên lầu không!”
Lão Bàng vốn có chìa khóa của nhà hàng, nhưng giờ cũng không mở được cửa, mọi người chỉ có thể đứng ngoài mà lo. Cả dãy phố đều kéo đến xem náo nhiệt, hai nhà sát vách có người nói nửa đêm nghe thấy động tĩnh, nhưng muộn quá không ai dám ra xem nên không rõ xảy ra chuyện gì.
Hà Dụ nhìn qua là biết có người cố ý gây chuyện với nhà hàng, mà phần lớn là nhằm vào Lê Đường.
Cậu hỏi: “Đã báo cảnh sát chưa?”
Lão Bàng lúc này mới phản ứng, liền hỏi lớn: “Ai gọi 110 chưa?!”
Hà Dụ nóng ruột, bảo: “Anh gọi cảnh sát đi, em tìm cách lên xem sao.”
Lão Bàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218666/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.