Lúc này Kiều Mộ Đông đang họp, là cuộc họp định kỳ hàng tháng của Lăng Vân, toàn bộ lãnh đạo cấp cao đều phải tham dự, tổng kết công việc trong tháng. Tuy không phải cuộc họp quá quan trọng, nhưng vì có Lăng Cường tham dự nên không khí khá nghiêm túc.
Lăng Cường vốn nổi tiếng nghiêm khắc trong từng chi tiết, trong lúc họp có thể phát biểu thoải mái, nhưng không được thì thầm to nhỏ; nếu có điện thoại thì phải để chế độ rung, tự giác ra ngoài nghe, không được làm gián đoạn người khác.
Kiều Mộ Đông đến họp khá vội vàng, để quên điện thoại trên văn phòng, giờ ngồi nghe chẳng tập trung, chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm cây bút trên bàn, đầu óc để tận đâu đâu.
Lăng Cường thấy Kiều Mộ Đông thất thần thì cũng bất đắc dĩ. Kiều Mộ Đông không phải hoàn toàn dốt nát với công việc ở Lăng Vân, nhưng ít ra thì 7/10 phần là mù mờ. Ông từng có ý cho anh đi học lại mấy năm, nhưng Kiều Mộ Đông gạt phắt: “Sắp ba mươi tuổi rồi, giờ mà quăng tôi vào trường học thì tôi chỉ có nước chém vè.”
Thế nên chuyện chọn người kế thừa Lăng Vân giờ là mâu thuẫn lớn nhất của Lăng Cường: Nếu giao cho Kiều Mộ Đông thì sợ tự rước họa. Nếu bỏ anh, thì chỉ còn con gái Lăng Chỉ Lộ, mà con bé chỉ biết mua sắm, tiêu tiền. Giao công ty cho nó tức là giao cho Phó Thần Sơn. Một khi ông qua đời, Lăng Vân cũng không còn mang họ Lăng nữa.
Lúc ấy Hoàng Hải Sinh xuất hiện trước cửa phòng họp, lén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218667/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.