Tối hôm đó khi Hà Dụ trở về nhà Phó Thần Sơn, cậu cảm thấy có chút kiệt sức. Không hẳn vì công việc mệt mỏi mà là sự mệt mỏi về tinh thần khiến cậu không thể nào thả lỏng được. Có lẽ vì đã căng thẳng quá lâu, đến giờ vẫn chưa thể thở phào.
Trong phòng không bật đèn, Hà Dụ cũng không biết Phó Thần Sơn có ở nhà hay không. Cậu khép cửa lại, dựa người vào đó để thả lỏng cơ thể, nhắm mắt lại, giơ tay lên xoa mặt.
Cửa phòng Phó Thần Sơn bỗng mở ra, ánh đèn màu cam vàng từ bên trong hắt ra, Hà Dụ nghe thấy tiếng bước chân của Phó Thần Sơn.
“Cậu ở nhà à,” Hà Dụ cúi người cởi giày.
“Ừ.” Phó Thần Sơn đứng trước mặt cậu, đánh giá bộ quần áo rộng thùng thình mà Hà Dụ đang mặc, rõ ràng là đồ của người đàn ông khác.
Hà Dụ mang dép, đi vào trong, vừa đi vừa cởi áo sơ mi ngoài ra, nói: “Tôi đi tắm trước đã.”
Phó Thần Sơn nắm lấy cánh tay cậu khi cậu đi ngang qua.
Hà Dụ dừng lại, nhìn anh: “Gì vậy?”
Phó Thần Sơn siết chặt tay hơn, rồi lại thả lỏng, hỏi: “Đêm qua cậu ở đâu? Có phải ở chỗ Kiều Mộ Đông không?”
Trong đầu Hà Dụ thoáng chốc trống rỗng, chỉ nghĩ: Tại sao Phó Thần Sơn lại nghĩ đến Kiều Mộ Đông? Lẽ nào hôm nay Lăng Chỉ Lộ nhận ra cậu rồi? Phó Thần Sơn thấy Hà Dụ cúi đầu, sắc mặt hơi tái, môi mím chặt, liền giật mạnh tay cậu lên: “Người trong văn phòng của Kiều Mộ Đông hôm nay thật sự là cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218665/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.