Khi cánh cửa phòng bị đẩy ra, Kiều Mộ Đông gần như phản ứng theo bản năng, lập tức dùng thân thể che mặt Hà Dụ lại, ôm cậu vùi vào bụng mình, thậm chí không kịp k** kh** q**n lên, nghiêng người vơ lấy đồ trên bàn ném về phía cửa:
“Cút ra ngoài!”
Thứ bị ném suýt nữa đập trúng người vừa đứng ngay cửa, rơi xuống đất mới thấy rõ là cái đồ bấm ghim.
Người xông vào chính là Lăng Chỉ Lộ, cô vốn đầy khí thế, vừa mở cửa đã lớn tiếng hét: “Kiều Mộ Đông!”
Nhưng ngay sau đó liền chết lặng, hẳn là không ngờ sẽ bắt gặp cảnh tượng này.
Hoàng Hải Sinh đi theo sau Lăng Chỉ Lộ, vừa luống cuống vừa lúng túng, vội kéo cô ra ngoài: “Lăng Tiểu thư, xin hãy ra ngoài trước ạ.”
Lăng Chỉ Lộ lần này không cố chấp nữa, để cho Hoàng Hải Sinh kéo đi. Sau đó, anh ta cũng thuận tay đóng cửa lại.
Kiều Mộ Đông cúi đầu, thấy mặt Hà Dụ úp sát vào vạt áo mình, sắc mặt cậu tái nhợt. Anh bỗng cảm thấy đau lòng, đưa tay ôm lấy lưng cậu: “Đứng dậy đi.”
Hà Dụ thuận theo lực kéo mà đứng dậy, Kiều Mộ Đông dẫn cậu vào gian phòng nhỏ bên trong, vừa đi vừa trấn an: “Không sao đâu, chắc cô ta không nhìn thấy cậu, dù sao cũng chẳng quen biết.”
Vừa rồi mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến khi nghe Hoàng Hải Sinh gọi “Lăng tiểu thư”, Hà Dụ mới nhận ra người phụ nữ xông vào là Lăng Chỉ Lộ. Còn việc cô ta có nhìn rõ mặt cậu hay không thì cậu thật sự không chắc.
Dù có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-lui/5218664/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.