Có hào quang xanh lục từ Thanh Khí Phù toả ra bảo vệ, cả nhóm không cần bận tâm gì đến chướng khí mù mịt bao phủ khắp nơi nữa.
Dưới sự dẫn dắt của Tiêu Diễm Phượng chạy đằng trước, chẳng mấy chốc cả nhóm tiếp cận nhà văn hoá toạ lạc tại trung tâm ngôi làng.
Từ khoảng sân đằng trước mặt, cho tới hội trường rộng lớn bên trong nhà văn hoá, hiện tại đều đã được trưng dụng để làm nơi khám chữa bệnh.
Lều lán tạm bợ, băng ca với người bệnh nằm la liệt khắp nơi. Mùi thuốc sát trùng có thể nói là nồng nặc, hít phải là đầu óc choáng váng nao nao.
Phất tay ra hiệu cho tiểu đội ngừng chân ở cách nhà văn hoá khoảng hơn 100 mét. Tiêu Diễm Phượng tiến thêm vài bước rồi thả ra khí tức tu sĩ của bản thân mình.
Ngay lập tức từ hướng nhà văn hoá bộc phát ra mấy cỗ khí tức khá mạnh đáp lại.
Cả nhóm cũng không phải đợi quá lâu, liền thấy từ trong lều lán đi ra hai lão giả mặc y phục Cấm Quân. Và tất nhiên hai lão giả lập tức hướng phía này mà chạy tới.
Vừa dừng chân, lão giả bên trái liền hướng Tiêu Diễm Phượng mắng:
“Nơi này để các ngươi chạy vào sao? Có biết là nguy hiểm lắm không? Mau trở ra đi”
Tiêu Diễm Phượng cười nhạt, ngón tay chỉ xung quanh, thản nhiên nói:
“Hai vị y sư, các ngươi tập trung cảm nhận hào quang đang bao phủ lấy chúng ta cái đã”
“Ồ..”
Nghe vậy cả hai lão giả mới để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244050/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.