Hai người nói chuyện cũng không lâu, chỉ đơn giản vài câu ngắn gọn. Rất nhanh thì quay trở lại nơi mà nhóm Diên Lộc mấy người đang đứng đợi.
Tiêu Diễm Phượng đối với bọn họ lạnh nhạt nói một câu:
“Đề cao cảnh giác”
Dứt lời liền quay người, cứ thế hướng cổng làng Kim Triều đi tới. Cao Cường để ý quan sát thì thấy nhóm Diên Lộc đi theo mà dáng vẻ nghiêm chỉnh hẳn lên.
Tiểu đệ ngoan ngoãn nghe lời thế này thì phong hào “nữ bạo long” không cần phải bàn cãi gì nữa đi? Trong lòng cảm khái, Cao Cường chép miệng đuổi theo.
Vượt qua phòng tuyến cách ly thứ nhất, liền thấy được phòng tuyến thứ hai đóng ngay tại cổng làng. Canh phòng có phần nghiêm ngặt hơn phía ngoài nhiều.
Khoảng cách tới phòng tuyến còn 20 mét, từ trong các lều lán nhao nhao đi ra hơn chục tu sĩ. Dáng vẻ bề ngoài tuổi tác đều xấp xỉ với Hoàng Đại Hùng bọn họ.
Diên Lộc áp sát, đối Cao Cường thấp giọng nói:
“Bên phải là đội 1, dẫn đầu là đội trường Lâm Hùng. Bên trái là đội 2, dẫn đầu là đội trưởng Trương Huy Quân. Vì danh ngạch Cấm Quân giải đấu, đội 2 luôn đối nghịch với đội 3 chúng ta”
Cao Cường cổ quái, hạ giọng nghi vấn hỏi:
“Chẳng lẽ Cấm Quân phân bộ Tân Long thành phố chỉ có 3 tiểu đội này tranh nhau?”
Lắc đầu nguầy nguậy, Diên Lộc cười đáp:
“Có 20 tiểu đội tất cả, số thứ tự được xếp theo thực lực. Nhưng từ ngày đội trưởng gia nhập Cấm Quân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244049/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.