Không còn Phiến Quỷ dở trò tác quái nữa, dọn dẹp chướng khí với tật bệnh chỉ còn là vấn đề thời gian. Công tác hỗ trợ dân làng mau chóng phục hồi thì để nhóm y sư vất vả đi vậy.
Cao Cường sau khi bàn giao cho hai lão y sư mấy chục tấm Thanh Khí Phù, liền cùng Tiêu Diễm Phượng tiểu đội và Lâm Hùng tiểu đội, âm thầm chuồn khỏi hội trường nhà văn hoá.
Cứ tưởng Tiêu Diễm Phượng sẽ đứng ra giảng giải tình huống cho Lâm Hùng nghe. Nào ngờ nàng ta phớt lờ như không, điển hình loại người vì mặt mũi sẵn sàng vô trách nhiệm.
Ngay cả cùng với đội viên ngồi xuống xây dựng một kế hoạch tác chiến cũng không làm. Nàng ta chỉ đơn giản là liếc nhìn bọn họ, tuỳ ý qua loa ngắn gọn một câu “chuẩn bị đánh địch”.
Như vậy liền xong?
Biết rằng không nên vội vàng nhận xét sự vật sự việc một cách phiến diện, cho nên hắn giữ im lặng. Nhưng nếu sau này xác định được đây chính là phong cách hành xử của nàng ta, vậy Cao Cường thà độc lai độc vãng. Chứ đi theo hạng đội trưởng chỉ biết cậy mạnh thì.. không khá lên được..
Có điều đây là chuyện của tương lai, liền để tương lai rồi tính.
Cao Cường hắng giọng một cái, rồi hướng Lâm Hùng giảng giải về sự tồn tại của cửu đầu xà. Tất nhiên hai nhóm đội viên đi bên cạnh cũng nghe và qua đó hiểu được tình huống.
Đợi cho hắn nói xong, Lâm Hùng chép miệng đầy cảm thán:
“Ta từ khi gia nhập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-gian-phan-quan/3244051/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.